[Michael jackson’s Vitiligo] Bằng Chứng Về Bệnh Bạch Biến Của Michael Jackson

Michael Jackson is Innocent

Tôi muốn bố sung thêm về bệnh bạch biến của Michael. Michael có những bức ảnh thể hiện rất rõ căn bệnh này. VD: Bức ảnh trong “The way you make me feel” (để ý bên cổ phải). Dù trang điểm nhưng những vết lan vẫn khá rõ. Lúc này căn bệnh của Michael mới chỉ ở mức độ vừa phải, nên Michael vẫn không cần quá kín đáo khi xuất hiện trc công chúng. Còn hình trong Dangerous Tour thì hãy lưu ý bàn tay. Hãy nhìn cánh tay đang khoanh, có một vết trắng trắng.

Đến lúc này, bệnh của Michael đã trở nên nặng hơn, nhưng vẫn cố gắng che nó đi. Cũng một lưu ý nữa là Michael càng ít mặc những chiếc áo ngắn tay khi ra đường. Đó cũng là vì căn bệnh bạch biến. Phần lớn chúng ta chỉ thấy Michael mặc kín mít.

Những bức ảnh trong clip They don’t care about us thì không cần căng mắt ra nhìn cũng rất dễ dàng nhìn thấy làn da của Michael đã trở nên…tệ hơn nhiều.

Hãy nhìn đi…nó đang lan ra…Michael đã hết sức ko để nó lộ diện. Trong clip chúng ta không nhìn thấy vì đã được chỉnh sửa. Nó đã nặng lên rất nhiều, không cách nào làm gì được. Chính vì mọi người không nhìn thấy những vết loang lổ đó nên mới có tin đồn Michael lột da, phản bội dòng máu da màu. Đối với một con người sống tình cảm như Michael, làm sao nó không đau đớn chứ? Michael đã nói trong OW interview là Michael chỉ sửa cằm và mũi, còn làn da của anh là do căn bệnh bạch biến gây ra, nó trắng dần theo thời gian và Michael không thể kiểm soát. Vậy mà mấy ai tin?…Chính Michael nói đấy, từ miệng Michael nói đấy, trực tiếp đấy…Vậy sao mọi người cứ phán xét Michael về một điều mà chính mình không thể làm gì được chứ??

Và đỉnh điểm là đây, Michael đã nhượng bộ báo trí, buộc phải chứng minh rằng căn bệnh đó là có thật, và anh đang mang trong mình căn bệnh đó;

Tôi dám cá, nếu chúng ta không biết đó là làn da của Michael, chắc hẳn mọi người sẽ chạy té khói khi nhìn chúng. Thật lòng mà nói, những vết loang lổ đó rất kinh khủng và ghê sợ! Nhưng…sự thật nó là như thế! Michael đã chiến đấu với nó mà không kiểm soát được nó. Đó là một nỗi đau đớn mà không ai có thể hiểu nổi, cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng lại tiếp tục bị vùi dập, chỉ trích sau hằng ấy năm. Sự thật đã hiện hữu như vậy, nhưng mấy ai nhìn vào nó?..Nhìn những bức ảnh này, tôi tự hỏi, trong hàng nước mắt, một câu hỏi to đùng, mà có lẽ sẽ chẳng ai trả lời được cho tôi: Liệu con người ấy có bao giờ được yên trong cái thế giới mà mình đã cống hiến suốt cuộc đời không?…

Comments

comments