Cảm nghĩ về Michael Jackson

Michael Jackson Share

Đây là một bài viết cực kỳ cảm động của một MJ fan gửi đến MJFCVN. Các bạn hãy cùng đọc và cảm nhận nhé:

Cảm nghĩ về Mike thì mình viết nhiều rồi, viết trên dưới cũng hơn chục bài nhưng đa số là dạng bài tổng hợp. Nay viết một bài cảm xúc thật sự, mình quen viết dài nhưng bài này sẽ tóm gọn cho mấy fan dễ đọc nhé!
Nói về Mike? Phải nói từ đâu nhỉ? À! Đầu tiên phải quay ngược thời gian về 4 năm trước. Cụ thể là đầu năm 2013. Thời điểm đó chắc là thời điểm rất khó khăn với mình. Nhiều lúc không muốn nhớ đến chút nào nhưng thật sự khoảng thời gian đau buồn nhất lại là lúc mình biết đến Mike, Người giúp mình vượt qua nỗi đau và cũng là Người tác động sâu sắc đến suy nghĩ và hành động của mình theo hướng tích cực.
Còn nhớ năm đó mình là sinh viên năm nhất, đang rất háo hức và nhiệt huyết. Bỗng dưng sau đó cùng lúc mất đi 2 người thân và còn rất nhiều chuyện tồi tệ xảy ra liên tiếp. Chẳng biết diễn tả cảm giác lúc ấy như thế nào? Chỉ thấy xung quanh như sụp đỗ, sống khép mình lại không muốn giao tiếp với ai.
Và một ngày kia muốn tìm đến âm nhạc để giải tỏa mà cũng chẳng biết phải nghe nhạc gì? Rồi trong đầu lóe lên ý tưởng, hay nghe thử nhạc Michael Jackson? Thế là lên bác Gu tìm hiểu. Bài đầu tiên nghe là “Earth song”, nghe đến đoạn “Aaaaaaaaaaa…” là cảm xúc lại dâng trào, nước mắt cứ tuôn ra. Sau đó là “Heal the World”, chỉ vài câu hát đầu tiên đã khiến mình ấm áp hơn rất nhiều:
“There’s a place in your heart and I know that it is love.
And this place could be much brighter than tomorrow.
And if you really try, you’ll find there’s no need to cry.
In this place, you’ll feel there’s no hurt or sorrow.”
Ngay lúc đó mình thầm nghĩ: vừa rồi là giọng hát của ai? Giọng hát của một ca sĩ hay một thiên thần? Chưa bao giờ cảm giác âm nhạc lại có sức mạnh đến thế! Đúng là âm nhạc có thể chữa lành vết thương tâm hồn. Trong lòng mình lúc đó cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, “Heal the world” giống như một luồng gió nhẹ nhưng rất ấm áp.
Rồi “You are not alone”, nói có thể mọi người không tin, khi nghe “You are not alone” mình cảm nhận như Mike đang thì thầm tâm sự với mình:
“You are not alone.
I am here with you.
Though we’re far apart.
You’re always in my heart.”
Phải! Chưa bao giờ mình thấy Mike gần mình đến thế! Giống như một người bạn. Sau này mỗi khi cô đơn hay có tâm sự mình lại nghe.
“We are the world (demo)”, chỉ nghe câu đầu tiên là mình đã khóc:
“There is a time,
when we should heed a certain cause.”
Lúc đấy mình chỉ có một suy nghĩ: tại sao đến giờ mình mới biết đến Michael Jackson? Một người nghệ sĩ nhân hậu, trái tim ông thật cao thượng. Rồi hàng loạt bài hát khác: black or white, man in the mirror, people in the world… Tất cả đều làm mình xúc động, bởi trong từng lời hát luôn mang tính giáo dục, thức tỉnh con người sâu sắc.
Một trong những câu từ làm khơi dậy ý thức mạnh mẽ của mình và ngay cả khi ngủ mình cũng nhớ tới nó:
“Khi tôi kéo cao cổ chiếc áo mùa đông mình thích lên.
Cảm xúc này chợt ùa đến trong đầu tôi.
Tôi nhìn thấy những đứa trẻ lang thang trên phố.
Không đủ cái để ăn.
Tôi là kẻ mù đuôi nào đây chứ?
Khi giả vờ không nhìn thấy cảnh cơ cực của chúng.”
_Trích Man in the Mirror_
Âm nhạc của Mike rất kỳ diệu, có lúc răn dạy chúng ta một cách nhẹ nhàng sâu lắng, có lúc lại thức tỉnh ý thức con người bằng những ca từ mạnh mẽ đầy xúc động.
Một thời gian chìm đắm trong âm nhạc của Mike mình quên đi nỗi buồn hiện tại rồi từ nghe nhạc mình muốn tìm hiểu về con người ông. Mình đọc tất cả những nguồn liên quan tới Mike (đa phần là Lá Cải), đương nhiên là mình không tin! Bởi vì cảm xúc khi nghe những bài hát của Mike làm mình không thể tin vào những tờ báo đó được. Rồi thì cố gắng tìm hiểu những nguồn thông tin từ nước ngoài, sau đó hiểu hơn về ông và thời khắc trở thành fan Mike là lúc mình tìm đến kênh của Keyheart, xem hàng loạt video và… Khóc, khóc rất nhiều. Lúc đó bị ám ảnh về cuộc đời của Mike, mình có hàng loạt câu hỏi: tại sao báo chí và truyền thông lại đối xử với ông như thế? Tại sao những con người nhận ân huệ từ ông lại quay ngang hãm hại ông? Tại sao ông bà hay nói người lương thiện sẽ nhận được phước báo nhưng Michael lại chịu quá nhiều đau khổ? Công bằng ở đâu chứ? Thật sự lúc đó mình trân trọng và yêu mến ông rất nhiều. Chưa bao giờ có cảm xúc yêu quý một nghệ sĩ nào nhiều đến thế! Và cuối cùng mình đã hiểu thế nào là thần tượng! Mike là một thần tượng đúng nghĩa, bởi vì từ trước khi biết Mike mình chưa thần tượng bất cứ ai! Chưa ai đủ sức làm mình xúc động mãnh liệt nhưng Mike đã làm được và mình khẳng định ngay lúc đó Mike là idol duy nhất, là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Bởi vì Mike giúp mình vượt qua thời điểm rất khó khăn trong đời, Mike giúp mình yêu quý mọi vật xung quanh hơn, Mike làm mình có nhiều hành động ý nghĩa cho cuộc sống này.
Với những cảm xúc trân trọng dành cho Mike, mình cũng từng suy nghĩ rất nhiều: phải làm cách nào để những người Việt Nam hiểu lầm ông có thể thức tỉnh? Không thể để báo chí tiếp tục chà đạp ông được! Mình mong muốn sẽ làm được điều gì đó, nhất định phải làm được điều gì đó và cho đến thời điểm hiện tại vẫn luôn luôn suy nghĩ như thế!

Comments

comments